Monday, June 1, 2015

Xin Đừng Phân Biệt Đối Với Thương Phế Binh VNCH




Tôi là Đoàn Trọng Hiếu, một người lính QLVNCH hiện đang cư ngụ tại tiểu bang New Mexico. Trước hết chúng tôi xin có lời cám ơn quý vị đã có lòng nghĩ đến những anh em Thương Phế Binh bất hạnh còn ở lại bên quê nhà trong những năm qua qua các Đại Hôi Cám Ơn Anh Người TPB.VNCH. Lần này quý vị còn đứng ra làm một việc vô cùng nhân đạo hơn là Chương Trình Vận Động Và Bảo Trợ Sĩ Quan TPB.VNCH còn Lại ở Việt Nam được định cư Tại Hoa Kỳ. Chúng tôi biết là cuộc vận động sẽ vô cùng khó khăn, tỷ lệ thành công rất thấp vì số TPB thì quá nhiều, vì thế quý vị tập trung để xin giải quyết cho anh em Sĩ quan TPB. Đối với chúng tôi bất cứ anh em nào sang được Hoa Kỳ đều mừng cho người đó. Tuy nhiên thành hay bại chúng tôi không dám lạm bàn mà chỉ xin có đôi điều thẳng thắn góp ý như sau: Nếu chỉ ưu tiên vận động cho Sĩ Quan TPB trước, thì ngay từ lúc chương trình vừa khởi xướng nó đã tạo nên một sự phân hoá ly tán lòng người và đặc biệt là gây cho anh em TPB một mặc cảm bị bỏ rơi thua thiệt. Anh em không những đã bị tàn phế mà còn bị CSVN phân biệt đối xử trong suốt hơn mấy chục năm qua chưa đủ tuỉ nhục hay sao ? Mà nay lại bị chính một số đồng bào, chiến hữu của mình làm việc từ thiện nhưng vô tình lại gây cho anh em thêm tủi nhục. Ở đây tôi xin miễn hay nói đúng hơn không dám nói về mục tiêu chính trị của chính trị gia đứng ở đằng sau, mà chỉ nói trên vấn đề nhân đạo. Chương trình này chưa biết kết quả ra sao nhưng nó đã gây một sự phân hóa trầm trọng giữa những người ở hải ngoại, giữa những người lính đươc gọi là Sĩ Quan và những người lính được gọi là Hạ Sĩ Quan và Binh Sĩ. Đặc biệt là ngay cả giữa những anh em Thương Phế Binh tại Việt Nam bao năm nay gắn bó với nhau, nay chỉ vì cái chương trình này mà không tránh khỏi bị rạn nứt.
Kính thưa quý vị.
Khi chính phủ Hoa Kỳ mở chương trình Tái Định Cư Các Tù Nhân Chính Trị mà chúng ta quen gọi là (HO), họ đâu có đặt điều kiện phải là sĩ quan, điều kiện duy nhất mà họ yêu cầu là 3 năm tù cải tạo, vì thế đã có những HSQ, BS , Cảnh Sát Đặc Biệt v.v…được tái định cư tại Hoa Kỳ, nhưng cũng có không ít những sĩ quan vì không đủ điều kiện nên phải ở lại. Còn chúng ta nay đi vận động cho anh em thì lại lấy tiêu chuẩn là Sĩ Quan để ưu tiên trước. Phải chăng vì xương của anh em lính thì cong vì phải mang balô với trang bị mà trọng lượng còn lớn hơn cả trọng lượng cơ thể mình, máu của anh em lính thì bầm hơn vì ăn uống quanh năm chỉ toàn gạo xấy với khô cá đù cho nên phải được cứu xét sau?
Kính thưa quý vị Đâu phải là không có cách giải quyết tốt đẹp để nếu may mắn được chính phủ Hoa Kỳ vì lòng nhân đạo mà cứu giúp cho một số người, thì người đi thì hân hoan mà kẻ ở lại cũng vui lòng. Chúng tôi mong rằng quý vị là những người có tâm và có tầm sẽ tìm ra cách giải quyết tốt đẹp.
Kính thưa quý chiến hữu.
Thưa quý anh đã từng là những thẩm quyền, là đích thân, là đại bàng, phượng hoàng, là những cấp chỉ huy cho dù là nhỏ nhất như cá nhân tôi. Các anh cũng đã ít nhất có một lần ra lệnh “xung phong”, “ “tiến lên” hay “tử thủ”, xin các anh hãy vì những người anh em đã hy sinh một phần thân thể trong khi thi hành lệnh của các anh, hãy bảo vệ thuộc cấp của mình như ngày xưa các anh đã từng làm mà lên tiếng xin một lần cho anh em Thương Phế Binh được đối xử công bằng. Các anh sẽ trả lời sao khi thuộc cấp cũ của các anh, những người Thương Phế Binh đang sống đau khổ tủi nhục bên Việt Nam sẽ hỏi các anh : “Thẩm quyền ơi, đại bàng ơi, sao tụi tôi bị phân biệt đối xử như thế mà thẩm quyền, mà đại bàng không nói cho chúng tôi một tiếng”. Riêng tôi hy vọng không phải trả lời một câu vô cùng thất vọng vì sự bất lực của mình “ Tao có lên tiếng nhưng tao đéo là gì cả nên đếch ai nghe”. Xin lỗi tất cả quý vị vì những lời khó nghe trên .

No comments:

Post a Comment